Vụ án Cù Huy Hà Vũ: trót vì tay đã nhúng chàm… (bài 1)

Lý Vô Ngã

Thứ nhất là vụ án xẩy ra đúng vào lúc tình hình kinh tế xã hội rất căng thẳng. Dân chúng tức giận vì vật giá leo thang quá mức khiến cuộc sống khốn đốn trong khi đó cán bộ Đảng viên có chức có quyền chỉ lo tham nhũng, hối lộ và trụy lạc. Mặt khác đầu tư nước ngoài đã sụt giảm nhanh chóng, ngân sách quốc gia trống rỗng không đủ trả lương và trả nợ, dự trữ ngoại tệ xuống thấp đến mức báo động (hiện chỉ còn khoảng 12 tỉ đô la, chưa đủ trang trải việc nhập cảng hàng hóa nguyên liệu trong 2 tháng). Sự thiếu hụt khiến Việt Nam phải trông chờ và lệ thuộc vào những khoản viện trợ, vay mượn, tiếp tế từ bên ngoài có nguồn gốc từ các nước Tây phương, gồm cả Mỹ, Nhật Bản và khối người Việt sống ở nước ngoài. Vì thế bộc lộ những nhược điểm không còn che dấu được.

Thứ hai là trong vụ án Cù Huy Hà Vũ nhà cầm quyền Cộng Sản đã phạm những sai lầm đầu tiên cực kỳ quan trọng. Đó là sự kiện cả một guồng máy quyền lực gồm lực lượng công an, hệ thống báo chí, truyền thông và hệ thống tòa án đều do Đảng kiểm soát bị “bắt quả tang” đã sử dụng những thủ đoạn rất hạ cấp và phi pháp để triệt hạ một người trí thức yêu nước được nhiều người Việt Nam ngưỡng mộ. Tại thời điểm này dù bề ngoài vẫn tỏ vẻ bình tĩnh như không có gì xầy ra, bên trong ban lãnh đạo Đảng Cộng Sản đã biết mình đi sai một nước cờ, rất bối rối tìm cách sửa chữa.

Nhà cầm quyền Cộng Sản lo lắng là phải, bởi vì khi sự chính đáng của quyền lực đã tan vỡ thì điều gì cũng có thể xẩy ra. Nếu vụ xì-căng-đan Watergate ở Mỹ có thể làm sụp đổ chính quyền Nixon, nếu vụ tự thiêu vì bị ức hiếp quá đáng của người bán rau Mohamed Bouazizi có thể làm bùng nổ cuộc cách mạng ở Tunisia và đốt cháy một loạt các chế độ độc tài tham nhũng khác trong các nước Á Rập thì vụ án Cù Huy Hà Vũ cũng có thể chôn vùi chế độ độc tài tham nhũng ở Việt Nam.

Trước khi bị bắt Cù Huy Hà Vũ, 53 tuổi, đã khá nổi tiếng. Cù Huy Hà Vũ là con của cố thi sĩ Huy Cận, người đại diện chính thức của Việt Minh cùng với Trần Huy Liệu nhận ấn thoái vị của vua Bảo Đại tại Huế năm 1945, chấm dứt triều đại quân chủ phong kiến ở Việt Nam. Ông Huy Cận từng làm Bộ Trưởng Văn Hóa trong chính phủ Hồ Chí Minh, là một khuôn mặt được nể trọng. Con nhà giòng dõi như thế Cù Huy Hà Vũ học cũng giỏi, là dự tuyển tiến sĩ văn chương Pháp, tiến sĩ luật khoa Paris, bằng cấp gần ngang với Luật sư Nguyễn Mạnh Tường cũng là tiến sĩ luật khoa kiêm tiến sĩ văn chương Pháp lúc 23 tuổi (lớp trí thức Việt Nam đều biết Nguyễn Mạnh Tường vì chỉ trích Đảng Cộng Sản nên đã bị Đảng phong tỏa mấy chục năm, đầy đọa suốt đời cho tới khi chết). Cù Huy Hà Vũ lại rất ngang tàng, công khai không chấp nhận chủ nghĩa Cộng Sản, càng không chấp nhận chế độ độc tài “ngụy Cộng Sản” (tức là giả dối nhân danh lý tưởng Cộng Sản để làm bậy). Tiếng nói độc lập của Cù Huy Hà Vũ bắt đầu có tiếng vang lớn. Những phát biểu của Cù Huy Hà Vũ, dù viết hay nói, đều có lập luận đanh thép, vững vàng của một luật gia xuất sắc, dù đôi khi gay gắt bốp chát không kiêng nể gì hết…. Cái tội danh chính thức “tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” mà nhà cầm quyền cố ý gán cho Vũ để đưa ra xét xử là hoàn toàn xuyên tạc nhằm làm lạc hướng dư luận. Ai đọc bài của Cù Huy Hà Vũ đều thấy rõ Cù Huy Hà Vũ không thèm tuyên truyền gì cả, cũng không thèm chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, một công cụ cai trị của Đảng. Vũ hạch tội thẳng lãnh đạo của Đảng mà trong mắt Vũ là một nhóm người ngu dốt, tham nhũng, và phản bội tổ quốc. Vũ không chửi bâng quơ mà nêu đích danh các ủy viên Bộ Chính Trị như Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Lê Thanh Hải…, mắng mỏ, dậy bảo như Chu Văn An đàn hặc bọn quyền thần, như Triệu Tử Long tung hoành ngọn giáo xung sát giữa đám quân Tào. Người dân hả lòng hả dạ vì cảm thấy Cù Huy Hà Vũ nói thay cho mình mà nói hay, nói đúng, nói huỵch toẹt. Còn lãnh đạo Đảng thì xanh mặt, ú ớ, đối đáp không nổi, vừa giận, vừa sợ. Cù Huy Hà Vũ đã trở nên nguy hiểm hơn cả Trần Độ trước đây. Xã hội Việt Nam dưới sự cai trị của Đảng như một cánh đồng cây cối đã khô rang, như lò thuốc súng mà hành động của Vũ giống như quăng thêm lửa vào.

Tất cả những việc xẩy ra ai cũng thấy mười mươi vụ án Cù Huy Hà Vũ được điều khiển từ cấp cao nhất tức là Bộ Chính Trị của Đảng Cộng Sản. Triệt hạ một tầm vóc như Cù Huy Hà Vũ đòi hỏi một kế hoạch hẳn hoi. Công an được lệnh “ngắm nghía” Cù Huy Hà Vũ theo kiểu hổ rình mồi trong bóng tối. Bắt thì dễ nhưng bắt thế nào để hủy hoại uy tín của Cù Huy Hà Vũ ngay từ phút đầu, bắt thế nào để có một hiệu quả tối đa, để khi mang ra xử thì Vũ đã giống như “con gà chết”, trụi hết cả lông cánh. Vì thế một màn kịch như truyện thật được dựng lên với trọng điểm là bôi bẩn đối tượng càng ngoạn mục càng tốt. Đó là tinh thần của cuộc họp báo ngày 6 tháng 11/2010 do một trung tướng công an chủ tọa công bố tin động trời: Cù Huy Hà Vũ đã bị bắt đêm hôm trước trong một vụ bố ráp mãi dâm bằng cớ gồm 2 bao cao su đã qua sử dụng và một người đàn bà. Báo chí, truyền thanh truyền hình đồng loạt phổ biến tin “sốt dẻo” khắp nơi với cùng một nội dung và văn phong. Tuy vậy, khôn mà không ngoan, tấn tuồng vu cáo, dàn dựng, chụp mũ trắng trợn lộ liễu quá đầy rẫy những lỗ hổng, những sai lạc và những lầm lỗi kỹ thuật nên lộ tẩy. Thấy không ai tin, còn khinh bỉ, nhà cầm quyền sau đó đánh bài “phe lờ” không thèm nhắc đến chuyện Cù Huy Hà Vũ “đi chơi điếm bị bắt”, hy vọng thế là xong. Không ngờ câu chuyện “hai bao cao su đã qua sử dụng” mau chóng trở thành chuyện nghìn năm bia miệng, một thành ngữ tiếu lâm thời đại gắn liền với “thanh danh” của Đảng. Từ nay lãnh đạo Đảng còn “vốn liếng” nào khác để cai trị 85 triệu dân ngoài việc hàng năm vào lăng Bác đóng kịch quay phim trình diễn sụt sịt mấy giọt nước mắt thương Bác và nhớ lời Bác dậy phải làm người tử tế?

Đến đây người viết nhớ có nghe kể rằng cố Giáo sư kiêm Sử gia Trần Quốc Vượng khi dậy về môn khảo cổ học ở Hà Nội có nhắc tới thời đại đồ đá, đồ đồng, sinh viên trong nước hỏi Giáo sư Vượng thời đại này gọi là thời đại gì. Nửa đùa nửa thật vị giáo sư khả kính trả lời “thời đại này là thời đại đồ đểu!” Xem ra Giáo sư Trần Quốc Vượng nói thật chứ không phải đùa!

(Còn tiếp bài 2: Ai Xử Án Ai?)

Nguồn: http://diendanctm.blogspot.com/2011/05/vu-cu-huy-ha-vu-trot-vi-tay-nhung-cham.html

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s