Cơn bão biểu tình tại Việt Nam

BKL (04/03/2011) – Cứ mỗi chủ nhật tại Hà Nội và Sài Gòn, người dân lại sẵn sàng cho một cuộc biểu tình vì Hoàng Sa  – Trường Sa với lời kêu gọi trên các trang báo  mạng không lề. Cảnh tượng đầu tiên dễ nhận  thấy là việc cấm đường hiển nhiên  của nhà chức trách. Ở Việt Nam dường như đã quá quen với việc “cái gì không quản được thì cấm” nên sự chấp nhận của người dân cũng có phần ôn hoà đúng như tính chất của cuộc biểu tình.

Lực lượng cảnh sát , cơ động đón đầu theo sát đoàn biểu tình từng bước và sẵn sàng chia cắt theo chiến lược đã được vạch sẵn để đoàn biểu tình nhanh chóng bị chia rẽ, đồng thời tranh thủ như kiểu “đánh lén ” thỉnh thoảng “nuốt” vài người yêu nước. Cuộc chiến thực sự bắt đầu khi “đàn cừu ” phản kháng đòi thả tự do cho vài con cừu lỡ bị bày sói tham lam đánh tỉa. Do lo sợ một trận giáp lá cà chăng mà bày sói đã có sự nhượng bộ chấp nhận ?Âu cũng coi như là thắng lợi vậy !

Đoàn biểu tình đi trong thời tiết nắng nóng và tủi cực như chính cảnh sống của người Việt Nam đương đại. Những ông già bà cả tuổi đã ngoài 70 dắt chiếc xe đạp có lẽ là từ thời bao cấp, đội trên mái đàu bạc trắng là những khẩu hiệu ” HS – TS -VN” hay  “Chống Trung Quốc bành trướng xâm lược”.  Nhìn nụ cười mãn nguyện của bậc cha ông mỗi khi thấy một người trẻ mang theo lá cờ tổ quốc, cất cao tiếng hát của dân tộc  như một lời thề  “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”. Đất nước cần thanh niên như dòng máu nóng của tuổi trẻ xây dựng nên bản sắc anh hùng Việt Nam. Nhưng một câu hỏi đặt ra là chúng ta chiến đấu vì cái gì? Vì sự bành trướng của Trung Quốc đã đến mức dân ta không còn chịu được ? Và biểu tình chống Trung Quốc thì người dân sẽ được lợi gì ? Nhà chức trách vì sao phải huy động lực lượng  đông đúc đến vậy để theo dõi đoàn biểu tình ôn hoà đến mức vô hại kia? Ngàn đời nay Trung Quốc vẫn luôn lăm le chiếm Việt Nam với khát vọng của loài hổ đói. Khát vọng đó của Trung Quốc mạnh dần lên khi Việt Nam yếu dần đi. Trung Quốc ngày nay đang đánh giá Việt Nam vào thời kỳ yếu kém mạt vận ?

Nhìn những dụng cụ mang theo cho đoàn biểu tình là những nhạc , những kèn, những lá cờ và những biểu ngữ khi thì khiêm tốn ở một trang giấy khổ nhỏ A4, khi thì to tát bằng tấm chăn đắp với tất cả hừng hực khí thế mạnh mẽ đầy quyết tâm. Đoàn biểu tình tự hào hai tiếng Việt Nam trong sự ngỡ ngàng đến ngơ ngác của những người du khách. Họ tranh thủ hỏi han và chụp ảnh vì ở Việt Nam khác với xứ họ, chuyện biểu tình là một chuyện hi hữu. Những thanh niên Việt Nam đang từng đôi từng cặp tự tình bên bờ hồ cũng tỏ ra quan tâm chú ý chuyện gì đang xảy ra nhưng chưa sẵn sàng nhập cuộc cùng đám đông vì do hiểu biết hạn chế và tâm lý sợ dính dáng đến pháp luật .

Đoàn biểu tình cứ đi trong không khí ôn hoà, và lực lượng công an cảnh sát cũng vẫn được tiếp tục huy động để giữ gìn an ninh hay đàn áp ?. Một du khách nước ngoài người Nhật Bản trong lúc đoàn biểu tình chuẩn bị giải tán, các chiến sĩ áo vàng đang đứng hoặc ngồi nói chuyện nhàn tản đã tranh thủ hỏi chuyện ” Excuse me, What is the Problem here?”(xin lỗi, ở đây xảy ra chuyện gì vậy ạ?). Anh công an trả lời đầy tự tin “no speak english”. Cô gái xin lỗi bằng tiếng anh và bỏ đi vì có thể hiểu được thứ tiếng anh của người làm việc cho pháp luật đã giải thích .

Pháp luật Việt Nam  không thích nói tiếng anh và không cần nói tiếng anh là điều hiển nhiên mặc dù Việt Nam đã là  thành viên thứ 150 của tổ chức thương mại thế giới WTO. Dường như tiêu chí cho một Việt Nam hội nhập kinh tế quốc tế còn rất xa vời và chuyện Việt Nam còn phải đối mặt với các vụ kiện tại sân chơi lớn vẫn là chủ đề  cũ đến quen thuộc .

Chứng kiến không khí biểu tình ngày 03.07 vừa qua còn có đông đảo  đoàn thí sinh dự thi kỳ thi tuyển sinh đại học đang  tranh thủ đi thăm Hà Nội trước khi bắt đầu vào những ngày thi quan trọng . Có những em ngỡ ngàng vì thấy một đám đông vừa đi vừa  hô hai chữ Việt Nam nhưng chắc chỉ không lâu nữa, khi trở thành sinh viên ở mảnh đất nghìn năm văn hiến này các em sẽ thấy và học được những thứ mà trường học chưa bao giờ dạy. Chúng ta hãy kiên nhẫn, chờ đợi.

Ai cũng chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí vì quá khứ đớn hèn và ti tiện của mình, đến lúc nhắm mắt xuôi tay có thể cảm thấy tự hào vì cả cuộc đời đã sống một cách hữu ích, cống hiến sức lực cho sự nghiệp giải phóng con người.

Cơn bão biểu tình tại Việt Nam ?

Cứ mỗi chủ nhật tại Hà Nội và Sài Gòn, người dân lại sẵn sàng cho một cuộc biểu tình vì Hoàng Sa  – Trường Sa với lời kêu gọi trên các trang báo  mạng không lề. Cảnh tượng đầu tiên dễ nhận  thấy là việc cấm đường hiển nhiên  của nhà chức trách. Ở Việt Nam dường như đã quá quen với việc “cái gì không quản được thì cấm” nên sự chấp nhận của người dân cũng có phần ôn hoà đúng như tính chất của cuộc biểu tình. Lực lượng cảnh sát , cơ động đón đầu theo sát đoàn biểu tình từng bước và sẵn sàng chia cắt theo chiến lược đã được vạch sẵn để đoàn biểu tình nhanh chóng bị chia rẽ, đồng thời tranh thủ như kiểu “đánh lén ” thỉnh thoảng “nuốt” vài người yêu nước. Cuộc chiến thực sự bắt đầu khi “đàn cừu ” phản kháng đòi thả tự do cho vài con cừu lỡ bị bày sói tham lam đánh tỉa. Do lo sợ một trận giáp lá cà chăng mà bày sói đã có sự nhượng bộ chấp nhận ?Âu cũng coi như là thắng lợi vậy !

Đoàn biểu tình đi trong thời tiết nắng nóng và tủi cực như chính cảnh sống của người Việt Nam đương đại. Những ông già bà cả tuổi đã ngoài 70 dắt chiếc xe đạp có lẽ là từ thời bao cấp, đội trên mái đàu bạc trắng là những khẩu hiệu ” HS – TS -VN” hay  “Chống Trung Quốc bành trướng xâm lược”.  Nhìn nụ cười mãn nguyện của bậc cha ông mỗi khi thấy một người trẻ mang theo lá cờ tổ quốc, cất cao tiếng hát của dân tộc  như một lời thề  “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”. Đất nước cần thanh niên như dòng máu nóng của tuổi trẻ xây dựng nên bản sắc anh hùng Việt Nam. Nhưng một câu hỏi đặt ra là chúng ta chiến đấu vì cái gì? Vì sự bành trướng của Trung Quốc đã đến mức dân ta không còn chịu được ? Và biểu tình chống Trung Quốc thì người dân sẽ được lợi gì ? Nhà chức trách vì sao phải huy động lực lượng  đông đúc đến vậy để theo dõi đoàn biểu tình ôn hoà đến mức vô hại kia? Ngàn đời nay Trung Quốc vẫn luôn lăm le chiếm Việt Nam với khát vọng của loài hổ đói. Khát vọng đó của Trung Quốc mạnh dần lên khi Việt Nam yếu dần đi. Trung Quốc ngày nay đang đánh giá Việt Nam vào thời kỳ yếu kém mạt vận ?

Nhìn những dụng cụ mang theo cho đoàn biểu tình là những nhạc , những kèn, những lá cờ và những biểu ngữ khi thì khiêm tốn ở một trang giấy khổ nhỏ A4, khi thì to tát bằng tấm chăn đắp với tất cả hừng hực khí thế mạnh mẽ đầy quyết tâm. Đoàn biểu tình tự hào hai tiếng Việt Nam trong sự ngỡ ngàng đến ngơ ngác của những người du khách. Họ tranh thủ hỏi han và chụp ảnh vì ở Việt Nam khác với xứ họ, chuyện biểu tình là một chuyện hi hữu. Những thanh niên Việt Nam đang từng đôi từng cặp tự tình bên bờ hồ cũng tỏ ra quan tâm chú ý chuyện gì đang xảy ra nhưng chưa sẵn sàng nhập cuộc cùng đám đông vì do hiểu biết hạn chế và tâm lý sợ dính dáng đến pháp luật .

Đoàn biểu tình cứ đi trong không khí ôn hoà, và lực lượng công an cảnh sát cũng vẫn được tiếp tục huy động để giữ gìn an ninh hay đàn áp ?. Một du khách nước ngoài người Nhật Bản trong lúc đoàn biểu tình chuẩn bị giải tán, các chiến sĩ áo vàng đang đứng hoặc ngồi nói chuyện nhàn tản đã tranh thủ hỏi chuyện ” Excuse me, What is the Problem here?”(xin lỗi, ở đây xảy ra chuyện gì vậy ạ?). Anh công an trả lời đầy tự tin “no speak english”. Cô gái xin lỗi bằng tiếng anh và bỏ đi vì có thể hiểu được thứ tiếng anh của người làm việc cho pháp luật đã giải thích .

Pháp luật Việt Nam  không thích nói tiếng anh và không cần nói tiếng anh là điều hiển nhiên mặc dù Việt Nam đã là  thành viên thứ 150 của tổ chức thương mại thế giới WTO. Dường như tiêu chí cho một Việt Nam hội nhập kinh tế quốc tế còn rất xa vời và chuyện Việt Nam còn phải đối mặt với các vụ kiện tại sân chơi lớn vẫn là chủ đề  cũ đến quen thuộc .

Chứng kiến không khí biểu tình ngày 03.07 vừa qua còn có đông đảo  đoàn thí sinh dự thi kỳ thi tuyển sinh đại học đang  tranh thủ đi thăm Hà Nội trước khi bắt đầu vào những ngày thi quan trọng . Có những em ngỡ ngàng vì thấy một đám đông vừa đi vừa  hô hai chữ Việt Nam nhưng chắc chỉ không lâu nữa, khi trở thành sinh viên ở mảnh đất nghìn năm văn hiến này các em sẽ thấy và học được những thứ mà trường học chưa bao giờ dạy. Chúng ta hãy kiên nhẫn, chờ đợi.

Ai cũng chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí vì quá khứ đớn hèn và ti tiện của mình, đến lúc nhắm mắt xuôi tay có thể cảm thấy tự hào vì cả cuộc đời đã sống một cách hữu ích, cống hiến sức lực cho sự nghiệp giải phóng con người.

Tham gia biểu tình tại Hà Nội, 03/07/2011

Hoàng Liên Sơn

Hoàng Liên Sơn (Báo Không Lề)

5 responses to “Cơn bão biểu tình tại Việt Nam

  1. Hai Cán leng nói:
    Ca sĩ lớn, nghệ sĩ, người mẫu trần truồng nổ lặn đâu mất tiêu rồi cà ! Rất khâm phục nghệ sĩ lang thang mà yêu nước nầy ! Cả tổ quốc đều quí bác……Violon đường phố.
    Các vua Hùng có công dựng nước
    Bác Violon với chúng ta cùng nhau giữ nước !

  2. nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đường diệt bọn Tàu cộng.Ta nguyền đồng lòng đập tan bọn tư bản đỏ hôm nay.Diệt bọn bán nước cùng bè lũ hung ác,hại dân nhưng hèn với giặc, tiến lên ta dành thắng lợi.

  3. đúng rồi, đừng nên cam chịu, bay qua bộp thằng TQ 1 trận đi rồi ôm đầu máu quay về. đánh được nó không mà to mồm thế? đúng là NGU MÀ TỎ RA NGUY HIỂM.

  4. ĐOÀN KẾT XUỐNG ĐƯỜNG

    Hỡi bạn trẻ có nghe hồn Sông Núi

    Lời đau thương uất hận đến tận cùng

    Bức Dư Đồ dù rách nát cũng của chung

    Vì trách nhiệm cùng chung vai bồi đấp

    Trai xứ Việt đã bao lần hiển hách

    Ngày hôm nay các bạn cũng hiểu thừa

    Ai là kẻ ươn hèn và nhu nhược

    Chỉ cuối đầu mãi Quốc để cầu vinh

    Hãy giải thoát những ngục tù thống khổ

    Là nỗi đau của dân tộc giống nòi

    Hởi bạn trẻ từ Nam chí Bắc

    Tổ Quốc đang lâm nguy vì Hán tặc

    Nở lòng nào ta vuốt mặt làm ngơ

    Tiếng gọi Non Sông nay đã đến giờ

    Hãy cùng lúc ta xuống đường tranh đấu

    Dẹp nội thù quét sạch bọn ngoại nhân

    Khi phá tan những mọt nước sâu dân

    Là ánh sáng ngàn hoa nở rộ

    Hãy đoàn kết gieo mâm hoa dân chủ

    Cho đời sau con cháu được Tự Do

    Cho toàn dân được áo ấm cơm no

    Cùng sánh bước với cộng đồng nhân loại

    Cho quê ta được rạng danh chói lọi

    Cho quê ta được phồn thịnh phú cường

    HỠI BẠN TRẺ TA ĐOÀN KẾT XUỐNG ĐƯỜNG

    HỠI BẠN TRẺ TA ĐOÀN KẾT XUỐNG ĐƯỜNG

    PHỦ PHÀNG CHO KIẾP MÁ HỒNG

    Bườc vào đời phong sương mấy độ

    Nợ áo cơm chẳng nhớ ngày xuân

    Gian nan vất vả muôn phân

    Cả đời chưa biết một lần tình hoa

    Em cất bước đoạn trường nghịch cảnh

    Chén ly bôi hiu quạnh mà thương

    Ngày mai mưa gió phủ phàng

    Tim nghe tan nát lòng nàn ai hay?

    Lại có kẻ trời cho có sắc

    Kiếp gian hồ đày đoạ phong trần

    Qua đêm tình bán đôi lần

    Ngày ngày lo sợ phai dần sắc hương

    Tim giử vẹn một nơi kín đáo

    “Em là người” ai thấu chăng ai?

    Người ơi em sợ ngày may

    Miện đời tin giử đoạ đày thân em

    Phận má hồng xứ người xa vắng

    Đức lan quân lại chẳng có tình

    Thân em như lá trên cành

    Gặp cơn gió lốc thôi đành xát xơ

    Kiếp bất hạnh tình đời là thế

    Chử chung tình xin để mai sau

    Cùng ai vẹn chử trúc đào

    Đẹp duyên cần sắc bạc đầu cùng ai

    QUA RỒI MỘT CUỘC BỂ DÂU

    SAO DÂN CHƯA THOÁT NHIỆP CẦU ĐẮNG CAY

    Van Vu

  5. Pingback: Cơn bão biểu tình tại Việt Nam « boxitvn1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s