Cách Mạng Bông Lau tại Việt Nam

BKL (28/07/2011)  – Tiến sĩ Trần An Bài nguyên là cựu Thẩm Phán Việt Nam Cộng Hòa, cựu Giáo Sư giảng dạy ngành Phạm Tội Học tại Đại Học Vạn Hạnh, giảng sư môn Hình Sự Tố Tụng tại Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia. Ông chuyên nghiên cứu về luật pháp tại Hoa Kỳ và các nước dân chủ.
 
 
Cách Mạng Bông Lau
tại Việt Nam
Ts Trần An Bài
Bài thuyết trình cho ngày Truyền Thống Cảnh Sát QG/VNCH tại Boston, Massachusetts, 12-6-2011

Sử sách Việt Nam có ghi rằng: Vào năm 968, Đinh Bộ Lĩnh dẹp xong loạn Thập Nhị Sứ Quân, liền tuyên bố thành lập một quốc gia độc lập, mang quốc hiệu Đại Cồ Việt và tự xưng là Hoàng Đế, đóng đô ở Hoa Lư. Đinh Bộ Lĩnh tức Đinh Tiên Hoàng hồi còn nhỏ chỉ là một chú bé chăn trâu ở làng Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình. Chú thường bắt chúng bạn khoanh tay làm kiệu cho chú ngồi để chỉ huy đánh trận và dùng bông lau làm cờ tiến quân.

Từ đó, Bông Lau và Cờ Lau đã trở nên những hình ảnh quen thuộc, phát xuất từ miền quê VN và nhắc nhở mọi người về trang sử oai hùng của Đinh Bộ Lĩnh trong công cuộc dẹp loạn để dựng xây một quốc gia độc lập và tự cường, có quân đội vững mạnh, làm tiền đề cho Lê Hoàn mười hai năm sau đánh bại quân Tống, bảo vệ độc lập cho Tổ Quốc (1).
Phất ngọn Cờ Lau, Đinh Bộ Lĩnh
Hoa Lư rờm rợp bóng Quân Kỳ
Đại Cồ Việt sáng ngời trang sử
Loạn Sứ Quân qui phục dưới cờ !
— (Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích)

Cách đây 2 năm, tôi có vinh dự được Hội Ái Hữu CSQG vùng Boston, Massachusetts mời đến để thuyết trình về đề tài “Luật Rừng của Cộng Sản Việt Nam” (CSVN) (2). Mới đây nhất, ngày 4-4-2011, CSVN đã đem Luật Rừng ra xét xử con trai một công thần của chế độ là luật sư Cù Huy Hà Vũ trong một phiên tòa bẩn thỉu, mà cả thế giới cũng như mọi thành phần dân chúng trong nước đều phỉ nhổ.
Tôi đã thuyết trình về bản án này tại Oakland, California, ngày 16-4-2011, nhân dịp kỷ niệm 5 năm ngày thành lập Khối 8406 và đã chỉ trích nặng nề bản án này và đặt tên nó là “Bản Án Hai Bao Cao Su Con Đầm” (3). Sau này, các họa sĩ đã trình diện toàn ban lãnh đạo Đảng CSVN đội những chiếc nón cao su “Con Đầm” trông rất là kệch cỡm và được báo chí chọn là bức hình khôi hài nhất của tháng Tư Đen năm 2011 (4).

Hôm nay, tôi lại được hân hạnh lần thứ hai đến thuyết trình tại quê hương của cố Tổng Thống Kennedy, người đã bật đèn xanh cho cuộc Cách Mạng 1963 tại Việt Nam, đưa đến cái chết của anh em TT. Ngô Đình Diệm và nền Đệ Nhất VNCH và phần nào dẫn đến sự sụp đổ toàn diện của miền Nam Việt Nam vào năm 1975.
Cũng trong phần hồi tưởng ấy, hôm nay tôi xin trình bày với Quý Vị viễn tượng về một cuộc cách mạng khác, một cuộc cách mạng sẽ đem chúng ta đến ngưỡng cửa của Hy Vọng, đến sự Phục Sinh của quốc gia VN đã bị Đảng CSVN khống chế từ sau Đệ Nhị Thế Chiến đến nay. Cuộc cách mạng ấy được gợi ý từ trang sử Bông Lau oai hùng của Đinh Bộ Lĩnh ngày xưa và “Cách Mạng Hoa Lài” ở Trung Đông mới đây, mà tôi đặt tên là “Cách Mạng Bông Lau tại Việt Nam”.

Bài thuyết trình được chia thành hai phần:

1. Đón chào Cách Mạng Bông Lau tại Việt Nam.
2. Diễn tiến Cách Mạng Bông Lau tại Việt Nam.
 
PHẦN I:  Đón chào Cách Mạng Bông Lau tại VN

Đã có rất nhiều cuộc cách mạng xảy ra trên khắp thế giới và hiện nay, dân chúng Việt Nam đang trông đợi sớm có một cuộc cách mạng để khai tử chế độ CS độc tài và gian ác.

 

 

 
A. CÁC CUỘC CÁCH MẠNG
    TRÊN THẾ GIỚI

a) Định nghĩa

Cách mạng là thay đổi toàn diện, bỏ cũ thay mới. Về phương diện chính trị, cách mạng là bất thần lật đổ chế độ đang điều khiển guồng máy quốc gia – thông thường là bằng võ lực – để thay thế bằng một chế độ mới hoàn toàn.

b) Các cuộc cách mạng

Trong lịch sử thế giới, có nhiều cuộc cách mạng vĩ đại:

– Cách Mạng Hoa Kỳ 1776 chống lại Vương quốc Anh
   để lập nên Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ,
– Cách Mạng Pháp 1789 xóa bỏ chế độ quân chủ,
– Cách Mạng Nga 1917 do Cộng Sản nổi lên
   cướp chính quyền.
– Rồi lại có những cuộc cách mạng cuối thập niên
 1980, giựt sập chế độ Cộng Sản tại Liên Sô và Đông Âu.
– Vào cuối năm 2010, nhân dân tại Tunisie, một quốc gia vùng Trung Đông, đã nổi lên làm cách mạng. Chỉ trong vòng 28 ngày, họ lật đổ được chính quyền độc tài của Tổng Thống Ben Ali đã cai trị Tunisie trong suốt 23 năm. Người ta gọi đây là “Cách Mạng Hoa Lài”, vì Hoa Lài là biểu tượng của nước Tunisie.

– Sau đó, ngọn lửa cách mạng lan nhanh sang các nước láng giềng. Trước tiên là Ai Cập. Cuộc cách mạng thành công chỉ sau 19 ngày biểu tình với 300 người chết để đổi lấy sự ra đi ngày 14-1-2011 của TT. Hosni Mubarak. Và còn những cuộc cách mạng khác đang diễn ra tại Syria, Yemen và Libya, tuy gặp nhiều khó khăn, nhưng vẫn hy vọng sẽ thành công.

Riêng tại Á châu, vào cuối thế kỷ 20, cũng có những cuộc cách mạng thành công, xảy ra tại:

– Miền Nam Việt Nam, năm 1963, do Hoa Kỳ chủ xướng để dọn đường đem quân đội vào VN tham chiến.

– Nam Dương, năm 1965, tướng Suharto làm cuộc cách mạng càn quét Đảng CS tại Nam Dương. Ông xử tử Đảng Trưởng CS Dipa Nusantara Aidit. Còn dân chúng và đặc biệt là các nông dân, tìm giết khoảng 1 triệu đảng viên Đảng CS tại nước này (5).

– Thái Lan, năm 1973, lật đổ chính quyền Thanoun.

– Phi Luật Tân, năm 1986, hạ bệ Tổng Thống Marcos.

Nhưng không phải cuộc cách mạng nào cũng thành công. Cuộc Cách Mạng Thiên An Môn năm 1989 tại Trung quốc đã bị Đặng Tiểu Bình cán nát, sau 51 ngày biểu tình với khoảng 3,000 người chết.

c) Nguyên nhân

Có hai nguyên nhân thường dẫn đến cách mạng:

1/- Nguyên nhân chủ quan: Đời sống dân chúng quá nghèo khổ, cả tinh thần lẫn vật chất. Tinh thần là mất các quyền tự do làm người. Vật chất là không đủ cơm ăn, áo mặc.

2/- Nguyên nhân khách quan: Chính quyền hiện hữu bất lực, thối nát, cai trị dân bằng chính sách độc tài.

Từ đó, một câu hỏi cũng được đặt ra cho người Việt Nam: Bao giờ “Cuộc Cách Mạng Hoa Lài tại Trung Đông” chuyển thành “Cuộc Cách Mạng Bông Lau tại Việt Nam”?

B. CÁCH MẠNG BÔNG LAU
    TẠI VIỆT NAM

Mặc dù học thuyết Karl Mark và chế độ CS đã bị dân chúng Đông Âu hạ bệ vào cuối thập niên 1980, nhưng hiện nay, VN vẫn còn là một trong 4 quốc gia trên thế giới bị CS kìm kẹp dã man, khiến người dân sống khổ cực và đang chờ ngày vùng lên làm cách mạng. 

a) Chính quyền độc tài

Xét về yếu tố khách quan phát sinh cách mạng thì chính sách độc tài của chế độ CSVN đã quá rõ ràng, dù có nói cả năm cả tháng cũng không hết. Tôi chỉ xin trích dẫn một câu nói mới nhất của Trương Tấn Sang, Đại Biểu Quốc Hội và Ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSVN vào ngày 7-5-2011: “Trước đây chỉ có một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là ‘CHẾT’ cái đất nước này” (6).
Đúng vậy, một bầy sâu mang tên Đảng CSVN đang rúc rỉa và làm tan hoang đất nước VN, với các tội trạng tầy trời: Tham nhũng, giệt chủng, chà đạp nhân quyền và nhất là bán đất, dâng biển cho Trung Cộng.

Một chế độ độc tài thường đi đôi với thối nát. Vừa thối lại vừa nát. Tin tức từ VN vào chiều ngày 11-5-2011 cho biết: Chiếc nắp cống tại sân bay Nội Bài, thủ đô của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN bật tung lên, nước dơ trong cống rãnh, pha lẫn phân người phọt lên tung toé và chảy lan tràn khắp phi trường và sân bay, tỏa mùi hôi thối đến kinh hoàng (7). Các du khách ngoại quốc chứng kiến quang cảnh này đã hoảng hốt bịt mũi bỏ chạy.

Sau biến cố tháng 4-1975, đã có tới 3 triệu người Việt cũng phải bịt mũi trốn chạy chế độ CS nhơ nhớp và thối tha ấy. Nhưng cái mùi hôi thối này không phải chỉ bốc lên ở phi trường Nội Bài thôi đâu.

Còn một nơi khác, vừa thối tha, vừa ma quái đến rợn người và là căn nguyên cho những mùi hôi thối của cả nước VN. Đó là cái xác chết kinh tởm của Hồ Chí Minh đang bốc mùi ở Ba Đình, Hà Nội. Vậy mà Đảng CSVN hàng ngày vẫn bắt dân chúng thay phiên nhau đến phục lậy cái xác chết đó.

Vậy phải làm sao có thể tẩy sạch tình trạng bẩn thỉu này tại VN? Kính thưa Quý Vị?

Hãy vùng lên làm cuộc Cách Mạng Bông Lau!

b) Nhân dân đói khổ

Còn về yếu tố chủ quan là tình trạng nghèo đói, khốn khổ thì dân chúng VN hiện nay ra sao?

Nền kinh tế VN hiện thời suy đồi, lạm phat phi mã, các tập đoàn kinh tế quốc doanh sẽ phá sản như kiểu Vinashin. Các tập đoàn lớn như than, khoáng sản, điện, ngân hàng do chính phủ và Đảng điều hành thua lỗ. Vay tiền quá nhiều, sản xuất quá kém, không tiền trả nợ, ngân sách thiếu hụt, nhập nhiều, xuất ít. Kinh tế như vậy đang đẩy cả nước vào cảnh điêu đứng! Dân chúng nhiều nơi bắt đầu đói, “đói ngược, đói xuôi, ăn rau má, phá đường cầu”. Cả nước điêu đứng, trừ đảng viên đảng CS, vì đảng viên có quyền và tham nhũng, nên giầu có. Họ đã tước đoạt quyền sở hữu đất đai, nhà cửa, tài sản của dân chúng bằng nhiều thủ thuật hành chánh hay dựa vào những điều luật mập mờ! Quyền của họ là tuyệt đối. Muốn bắt ai chỉ cần gán cho tội “tuyên truyền chống Nhà Nước” chiếu điều 88 Bộ Hình Luật!

Cũng lại xin trích dẫn một câu nói mới nhất của Nguyễn Tấn Dũng, hiện là Thủ Tướng CSVN, do VnExpress, một tờ báo của nhà nước VN đưa tin ngày 5-5-2011. Ông Dũng đã công khai thú nhận: “Việt Nam vẫn là nước nghèo”. Thật quá xấu hổ! Và tờ báo này đăng luôn một lời phê bình rất chí lý của độc giả: “36 năm trước Việt Nam là nước nghèo. Năm 2011, Việt Nam vẫn còn là nước nghèo. 36 năm sau, Việt Nam vẫn tiếp tục là nước nghèo” (8). Như vậy, rõ ràng VN đang đi vào ngõ cụt, không tương lai.

Vậy muốn đưa VN ra khỏi đường hầm tăm tối này,
chúng ta phải làm sao? Kính thưa Quý Vị?
– Hãy ủng hộ cuộc Cách Mạng Bông Lau!

c) CSVN chuẩn bị đàn áp cách mạng

Đảng CSVN chắc chắn cũng đã biết cuộc Cách Mạng Bông Lau của dân chúng VN sắp diễn ra, bởi vì chính Mác Lê đã đưa ra nguyên tắc này: «Nơi nào có bất công đàn áp, nơi đó có cách mạng». Qua tin tức từ VN gửi đi, nhiều cuộc đàn áp dân chúng, đưa đến cảnh công an đánh chết dân đã xảy ra khắp nơi.

Đã có nhiều dấu hiệu cho thấy CSVN đưa ra kế hoạch đối phó với cuộc cách mạng, chẳng hạn Nguyễn Tấn Dũng thăng cấp đặc biệt cho nhiều tướng lãnh thuộc phe nhóm của ông, đồng thời gia tăng phụ cấp và lương bổng cho cảnh sát và quân đội. Hai cơ quan này là hai chiếc phao cuối cùng Đảng CSVN phải ôm chặt để mong sống còn. Tháng 7, 2008, Nguyễn Tấn Dũng cách chức một loạt 5 tướng lãnh chỉ huy Quân Khu Thủ Đô Hà Nội và trả họ về ngồi chơi xơi nước ở Bộ Quốc Phòng.

Một mặt, Đảng CSVN chuẩn bị đàn áp cách mạng, nhưng đàng khác, họ không tin biện pháp đàn áp sẽ thành công, nên các đảng viên cao cấp đang đua nhau gửi con cháu ra ngoại quốc dưới hình thức du học, đồng thời chuyển tiền ra ngoại quốc mua nhà đất hoặc cơ sở thương mại để chờ khi cách mạng nổi lên thì những cấp lãnh đạo này cũng tìm đường đào thoát. Bởi vậy, trong dân gian mới có câu chuyện vui này:

Một cán bộ Cộng Sản có nhiều tuổi Đảng làm đơn xin đi định cư ở nước ngoài. Anh ta được gọi đến sở di trú và xuất cảnh. Viên thủ trưởng cơ quan này rất đỗi ngạc nhiên, bèn gọi anh ta vào phòng riêng để thẩm vấn. Viên thủ trưởng hỏi:

– Một đảng viên thâm niên như đồng chí tất phải có lý do đặc biệt gì mới muốn rời bỏ quê hương Xã Hội Chủ Nghĩa tốt đẹp như nước ta chứ?

Anh cán bộ trả lời:

– Thưa đồng chí, vì hai lý do: Thứ nhất, đêm hôm qua, có anh bạn rỉ tai tôi rằng sắp có Cách Mạng Bông Lau xảy đến. Phen này các cán bộ CS như anh và tôi chắc chắn sẽ bị nhân dân treo cổ là cái chắc! Tôi sợ quá nên xin ra đi.

Viên thủ trưởng cười cười, vỗ vai anh chàng cán bộ, rồi nói trấn an:

– Tôi bảo đảm với đồng chí là chế độ này không thể nào lung lay được. Xã Hội Chủ Nghĩa sẽ tồn tại muôn năm…

Anh cán bộ cướp lời:

– Thưa đồng chí, đó chính là lý do thứ hai mà tôi xin ra nước ngoài để định cư đấy ạ!

Tóm lại, để trả lời cho câu hỏi: Liệu VN sẽ có cuộc “Cách Mạng Bông Lau” không? Tôi xin mượn lời của ông Saad Eddin Ibrahim, Giáo sư Đại Học Harvard, gốc người Ai Cập, để trả lời như sau:

“Tôi nghĩ chỉ là vấn đề thời gian. Tác động của cuộc xuống đường biểu tình đã trở thành toàn cầu. Những gì xảy tại Ai Cập đã được tác động bởi những điều xẩy ra trước đó ở Tunisie. Những việc xảy ra tại Tunisie đã được tác động bởi những gì xảy ra trước đó ở Đông Âu, Trung Âu và Châu Mỹ La tinh, cũng như ở những quốc gia như Bồ Đào Nha năm 1974, v.v… Ta đang sống trong một ngôi làng toàn cầu. Đây không là cách nói ẩn dụ mà là một thực tại… Tôi tin tưởng nhân dân Việt Nam sẽ lật đổ chế độ độc tài toàn trị này để hòa nhập vào cộng đồng dân chủ trong thế giới” (9).

Vậy nếu cuộc Cách Mạng Bông Lau đã sẵn sàng thì sẽ phải diễn ra như thế nào?

 

 
PHẦN 2: Diễn tiến
Cách Mạng Bông Lau tại Việt Nam

Muốn cho cuộc cách mạng thành công trọn vẹn, cuộc “Cách Mạng Bông Lau” phải được bùng nổ bởi những thành phần nào? Và rồi kết cuộc, cách mạng sẽ đưa VN đi về đâu?

A. CÁCH MẠNG BÙNG NỔ

Khi đặt tên cho cuộc Cách Mạng sắp diễn ra tại VN là “Cách Mạng Bông Lau” để lật đổ chế độ CS, tôi đã nhận ra nhiều điểm tương đồng giữa cuộc cách mạng này với cuộc cách mạng của Đinh Bộ Lĩnh:

a) Dẹp loạn sứ quân

Đinh Bộ Lĩnh đã dẹp 12 sứ quân để thống nhất đất nước. Dưới chế độ CS hiện nay, mỗi tỉnh là một sứ quân. Các đảng viên cai trị mỗi địa phương tự do tung hoành, tác oai, tác quái, bất chấp lệnh của Trung Ương. Học giả Nguyễn Hiến Lê đã mô tả tình trạng này như sau: “Mỗi tỉnh là một tiểu quốc, địa phương tự do tới mức không tuân lệnh trung ương (ngay xã cũng không tuân lệnh tỉnh, huyện), lấy lẽ rằng chỉ địa phương mới hiểu tình trạng của địa phương, cấp trên không nên xen vào” (10).

Chính Phan Văn Khải khi làm Thủ Tướng (từ 1997 đến 2006) đã lên tiếng than phiền về thảm trạng “Trên bảo dưới không nghe”. Vào dịp đó, Lê Nhân là bạn học với Phan Văn Khải đã viết lá thư ngỏ đề ngày 5-12-2005 chê Phan Văn Khải là vô học, ngu dốt, không biết dùng tiếng Việt, “vì ‘Trên bảo dưới không nghe!’ dùng để chỉ việc phòng the, chuyện bất lực của đàn ông…” Lê Nhân viết: “Nhiều khi thủ tướng Phan Văn Khải cũng không phân biệt được đâu là chuyện chăn gối, đâu là chuyện quốc gia chính phủ trị dân, nên sỗ sàng đưa vấn đề con cu ra ví với dân…” (11).

Đảng viên chửi xéo nhau bằng những lời lẽ cạn tầu ráo máng này đưa chúng ta đến hai kết luận:

1. Tình trạng vô kỷ luật trong Đảng CSVN: Khi cấp trên không còn có thể ra lệnh cho cấp dưới thì Đảng đó kể như sắp đến ngày tàn.

2. Đảng CSVN ra đời năm 1930. Như vậy, tính đến năm nay, 2011, là tròn 81 tuổi. Một lão già suốt đời làm việc thất đức, bán nước, hại dân, nay thì thằng trên không bảo được thằng dưới, chứng tỏ căn bệnh bất lực đã đến hồi hết thuốc chữa.

Vì thế, muốn dẹp tình trạng thập nhị sứ quân vô kỷ luật này, VN cần phải làm gì bây giờ? Kính thưa Quý Vị? – Hãy ủng hộc cuộc Cách Mạng Bông Lau. Vâng, đó là con đường Vua Đinh Tiên Hoàng đã mở cho hậu thế từ cả ngàn năm trước.

 

 
b) Vai trò nông thôn

Đinh Bộ Lĩnh đã khởi đầu dựng nước từ làng xã, chứ không phải từ đô thị. Tôi dự đoán rằng cuộc cách mạng tương lai để lật đổ Xã Hội Chủ Nghĩa cũng sẽ được khơi mào bởi nông dân, vì năm 1945, CS đã dựa vào nông dân để cướp chính quyền, mà bây giờ nông dân bị tịch thu ruộng đất, bị đói khổ cùng cực, sống cũng như chết.
Hàng triệu nông dân đã bỏ nông thôn về thành thị kiếm sống. Nhưng ở thành phố, họ không được hưởng chế độ hộ khẩu. Đã thế, đồng lương thấp, nhà thuê lại mắc, sống chật chội, thiếu vệ sinh. Cho nên, các nông dân căm thù CS. Họ không còn lý do gì để sợ chết nữa. Hiện đã có những cuộc nổi dậy tự phát, những cuộc biểu tình khiếu kiện như ở Bắc Giang, Quảng Nam, Đà Nẵng và Bình Dương…

Còn các công nhân tại các xí nghiệp thì sao? Khác với cuộc nổi dậy của các công nhân thuộc Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan, công nhân tại các xí nghiệp VN đã bị CS tổ chức thành các chi bộ Đảng để khống chế, nên họ không dễ gì mà khởi xướng cách mạng được.

c) Vai trò quân đội

Trong bất cứ cuộc cách mạng nào, quân đội là yếu tố quyết định thắng bại của cuộc nổi dậy. Ngòi nổ là nông dân, nhưng người châm ngòi phải là quân đội. Đảng CSVN sống còn là nhờ sức mạnh của quân đội. Mặc dầu Đảng đã dành nhiều ưu đãi và kiểm soát chặt chẽ lực lượng này, nhưng dù bố trí tài tình cách mấy cũng không thể tránh được tệ hại thông thường trong quân đội là nạn kiêu binh hoặc bất mãn vì chia chác quyền lợi không đồng đều giữa hàng tướng lãnh.

Đó là chưa kể đến trường hợp sẽ có những tướng tá tỉnh ngộ, biết yêu nước, thương dân, hoặc mang giấc mộng làm lịch sử. Quân đội CSVN hiện nay có phe thân Trung Cộng, có phe thân Mỹ. Những tướng tá bị thất sủng hoặc bị đày ra các vùng biên giới, một ngày nào đó, sẽ cùng đứng lên hỗ trợ nông dân làm cách mạng. Và đó là ngày tàn của Xã Hội Chủ Nghĩa.

Đây là một trong những bằng chứng đã có sự rạn nứt trong hàng ngũ tướng lãnh CSVN: Ngày 6-7-2010, Thượng Tướng Nguyễn Nam Khánh, nguyên Ủy Viên Trung Ương, nguyên Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Chính Trị, đã cùng với 4 trung tướng, 12 thiếu tướng, 12 đại tá và những cán bộ lão thành như Mai Vy, nguyên Bộ Trưởng Bộ Văn Hóa gửi kiến nghị cho các cơ quan cao cấp nhất của guồng máy lãnh đạo Nhà Nước XHCN/ VN để phản đối việc khai trừ Trung Tá Vũ Minh Trí – vì ông này có can đảm tố cáo tham nhũng – và đòi nghiêm khắc xử lý Trung Tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng (12).

Dù sao, trong tình thế hiện tại, quân đội không phải là lực lượng khởi động cuộc Cách Mạng Bông Lau, nhưng khi nông dân nổi lên thì thái độ của quân đội sẽ quyết định thắng bại.

 

 

 

d) Vai trò trí thức

Cuộc cách mạng nào cũng phải có tổ chức, tức phải có thành phần lãnh đạo. Đó là các nhà trí thức yêu nước, biết cổ võ và phối hợp cuộc nổi dậy cho nhịp nhàng, hữu hiệu. Lenin đã nói: “Không có ý thức cách mạng thì không có cách mạng” (Sans conscience revolutionnaire, pas de révolution). Nói rõ hơn, cuộc cách mạng cần có giai cấp bình dân đứng lên, nhưng không thể thiếu giai cấp trí thức để gieo rắc tinh thần cách mạng và phác họa kế hoạch. Thành phần trí thức trong cuộc cách mạng Pháp là J.J. Rousseau, Montesquieu, tại Hoa Kỳ là Washington, Jefferson, và tại Nga là Karl Marx.

Tại VN hiện nay, mỗi năm có khoảng mấy trăm ngàn sinh viên tốt nghiệp tại các trường Cao Đẳng và Đại Học. Nhờ những phương tiện kỹ thuật truyền thông tân tiến, họ biết được đời sống tự do, dân chủ tại các nước văn minh trên thế giới. Tinh thần yêu nước dâng cao, họ không dễ bị bưng bít bởi chế độ độc tài Cộng Sản. Họ đã cảm nghiệm được nỗi tủi nhục của một quốc gia bị Trung Cộng chiếm đất, chiếm biển và giết hại các ngư dân VN. Họ đã nhận ra rằng nhân quyền tại VN chỉ là một chiếc bánh vẽ khổng lồ do Đảng CSVN dàn dựng lên.

Đọc những bài viết của các nhà trí thức VN trên mạng lưới, đặc biệt là mạng bauxit, và đôi khi ngay tại các báo chí lề phải, người ta nhận ra được lòng căm phẫn tột cùng của họ đối với Trung Quốc khát máu và đối với Đảng CSVN độc tài, tham nhũng và bán nước.

 

 

 

Buổi sáng Chúa Nhật tuần trước, ngày 5-6-2011 và Chúa Nhật hôm nay, 12-6-2011, Quý Vị đã thấy gì ở đường phố Hà Nội và Saigon? – Thưa, những tiếng hô “Đả Đảo Trung Quốc” vang dội từ cửa miệng những người Việt yêu nước. Những nắm tay giơ lên nhắm thẳng vào mặt những tên Tàu hiếu chiến đang lấp ló ở Tòa Đại Sứ và Tổng Lãnh Sự Trung Quốc.
Những tiếng nguyền rủa “Quân Bán Nước” chỉ ngay vào mặt những tên Cảnh Sát Công An của Đảng Cộng Sản VN. đàn áp dân chúng biểu tình và hạch hỏi: “Đây là đất nước VN, chúng tôi là người VN, tại sao các anh rào đường lấp lối. Còn Trung Cộng là quân cướp, tại sao các anh rước họ vào nhà?”

Đây là những đóm lửa đang nhen nhúm ngọn đuốc Cách Mạng. Đây là những phát súng lệnh của cuộc Cách Mạng sắp sửa diễn ra tại VN.

e) Phối hợp nhịp nhàng
   các thành phần cách mạng

Căn nguyên làm bùng nổ Cách Mạng Hoa Lài ở Tunisie là câu chuyện của một thanh niên nghèo, tên là Mohammed Bouazizi đi bán trái cây kiếm sống, nhưng bị cảnh sát và chính quyền sách nhiễu. Anh cầu cứu ở cơ quan nào cũng không xong, nên đã quyết định tự thiêu.

 

 

Các cuộc biểu tình của dân chúng bùng nổ, lúc đầu chỉ là một nhóm nhỏ biểu lộ lòng thương tiếc anh, nhưng dần dần mỗi ngày một lan rộng và mang màu sắc chính trị. Đó là phải lật đổ guồng máy cai trị thối nát của nhà độc tài Ben Abi. Kết cuộc, Tổng Thống Ben Abi phải trốn khỏi nước. Biến cố này không thể xảy ra nhịp nhàng như vậy, nếu không có một bộ óc tham mưu hoạch định.

Tại VN, ngày 17-2-2011, cũng đã có một kỹ sư trẻ tên là Phạm Thành Sơn tự thiêu trước công sở nhà nước ở Đà Nẵng để phản đối chính quyền đã tịch thu đất đai của gia đình anh.

Ngoài ra, giới trí thức và một số tướng lãnh hồi hưu quy tụ trong một bản kiến nghị 1.900 chữ ký, đòi hủy bản án của một nhà trí thức khoa bảng của chế độ là Tiến Sĩ, Luật Sư Cù Huy Hà Vũ.

Rồi nữa, nông dân tại một số tỉnh đã biểu tình khiếu kiện, tụt quần ngay trước công sở và chửi rủa chính quyền thậm tệ. Cũng đã xảy ra sự việc hàng ngàn giáo dân Công Giáo đốt nến cầu nguyện, đòi đất của Giáo Hội đã bị nhà nước chiếm đoạt bất hợp pháp.

Nhưng cuộc cách mạng vẫn chưa bùng nổ được là vì 3 yếu tố – nông dân, trí thức và quân đội – chưa kết hợp được với nhau để nhóm thành ngọn lửa cách mạng. Ba yếu tố trên là 3 chân của chiếc kiềng. Thiếu một chiếc hoặc không hòa nhịp với nhau thì rất khó đi đến thành công.

Hãy cứ giả thuyết cuộc Cách Mạng Bông Lau xảy ra hôm nay thì có những điều gì đồng bào quốc nội cần phải lưu ý?

B. CÁCH MẠNG DÂN TỘC

Giả thuyết rằng cuộc Cách Mạng Bông Lau bùng nổ ngay hôm nay thì  những gì sẽ xảy ra và cuộc cách mạng phải đi theo chiều hướng nào để được coi là thành công mỹ mãn?

a) Trận thư hùng đẫm máu

Cách Mạng là một trận thư hùng chí tử, một sống một chết. Nếu cuộc Cách Mạng Bông Lau xảy ra ngày hôm nay thì hầu như chắc phải là một cuộc cách mạng đẫm máu, vì những người cầm đầu guồng máy cai trị VN hiện giờ là những người khát máu. Họ đã tạo ra và tham dự cuộc chiến tranh VN. Chính những người này đã cưỡng chiếm miền Nam VN, với những vụ pháo kích, tấn công vào trường học, bệnh viện và chôn sống dân lành rất dã man, đúng với bản chất khát máu của con người Cộng Sản. Vì thế, cuộc phản ứng chống cách mạng chắc hẳn sẽ rất dã man.

Thêm nữa, cuộc cách mạng lật đổ Đảng CSVN có nhiều khó khăn hơn là cuộc cách mạng tại Tunisie, Ai Cập hay những nước khác, vì tại các nước đó, chỉ có một bộ mặt ngổ ngáo đáng ghét của người lãnh đạo. Chỉ cần một viên đạn, một nhát búa là kết thúc sinh mạng tên độc tài đó. Nhưng Đảng CSVN được kết nạp bởi hàng ngàn hàng vạn bộ mặt ngổ ngáo, nên sẽ phải tốn đạn, tốn búa nhiều hơn.

b) Trung Cộng can thiệp

Ngoài ra, Đảng CSVN hiện đang bị giựt dây bởi Đảng CS Trung Quốc, tức là cộng thêm một bộ mặt khát máu khác còn ác độc hơn CSVN nhiều.

Tình hình VN hiện nay rất bi đát. Khi Hồ Chí Minh nhận sứ mạng của CS quốc tế thành lập Đảng CS tại VN, đó là lúc Trung Cộng tròng chiếc thòng lọng vào cổ VN. Các tổ chức công quyền, quân đội, công an của VN đều rập khuôn Trung Cộng. Trung Ương Đảng và Bộ Chính Trị VN đầy dẫy những tay sai như Hoàng Văn Hoan do Trung Cộng cài vào.

Cho đến nay, Trung Cộng đã thống lĩnh toàn bộ guồng máy chính trị, quân sự của VN và đặc biệt là kinh tế với nạn hàng hóa Trung Cộng lan tràn khắp nơi. Trận đòn Đặng Tiểu Bình đánh dằn mặt VN vào năm 1979 là lời cảnh báo VN hết đường thoát. Nếu Hoa Kỳ đã xâm lăng Afghanistan, Iraq và giựt dây LHQ can thiệp quân sự vào Lybia thì khi có một cuộc “Cách Mạng Bông Lau” nổi dậy và cho dù được quân đội VN ủng hộ thì Trung Cộng cũng sẽ xua quân vào VN đàn áp cách mạng không nương tay.

Vì thế, ông Ngụy Kinh Sinh, một nhân vật đối kháng Trung Cộng và là Chủ Tịch Liên Minh Dân Chủ Á Châu, đã cố vấn cho người VN rằng:
“Tôi nghĩ rằng những người bạn Việt Nam nên quan sát chặt chẽ tình hình ở Trung Quốc. Có hai lý do tại sao. Thứ nhất, Đảng Cộng sản Việt Nam không có khả năng phát minh ra phương pháp đàn áp, cho nên họ sao chép việc đàn áp của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Khi các bạn học được cách của họ trước, thì các bạn có thể phòng ngừa trước.

Thứ hai, Cộng sản Trung Quốc không muốn thấy người dân Việt Nam lật đổ chế độ độc tài cộng sản, trở thành một mô hình cho người Trung Quốc. Do đó, Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ giúp Đảng Cộng Sản Việt Nam duy trì sự thống trị độc tài của họ.

Nếu Đảng Cộng sản Trung Quốc không sụp đổ, họ sẽ không cho phép người dân Việt Nam lật đổ chế độ Cộng Sản Việt Nam. Vì vậy, sự sụp đổ của Cộng sản Trung Quốc là điều kiện tiên quyết cho sự sụp đổ của các chế độ độc tài khác ở châu Á, như Việt Nam, Bắc Hàn, Miến Điện và các nước khác” (13).

Như thế, một vấn đề quan trọng khác lại được đặt ra là liệu Đảng CS Trung Quốc có thể sụp đổ không? Nếu có thì mới nên chờ.
 

 
Trong một cuộc phỏng vấn dành cho ký giả Jeffrey Goldberg của báo The Atlantic, bà ngoại trưởng Mỹ Hilary Rodham Clinton đã quả quyết rằng: “Chế độ của Trung Quốc chắc chắn sẽ sụp đổ, các nhà lãnh đạo Trung Quốc giờ đây đang làm những việc vô ích như những gã hề”  (14).

Chắc chắn lời nhận định này sẽ đem lại nhiều hy vọng cho các nhà hoạch định cuộc cách mạng sắp tới tại VN.

 c) Cách mạng bằng chính xương máu mình

Cuối cùng, những người lên kế hoạch cho cuộc Cách Mạng Bông Lau cần lưu ý đến tinh thần tự quyết dân tộc. Cuộc cách mạng tương lai phải là do đồng bào VN tự đứng lên và phải trả bằng máu xương và mồ hôi nước mắt của người dân Việt, chứ không phải do bàn tay lông lá của ngoại bang gầy dựng nên. Đạp đổ chế độ CS, đó là chủ đích cần và phải đạt tới, nhưng phải đạp đổ với tất cả sự khôn ngoan và cảnh giác.

Mỗi quốc gia, đặc biệt là các cường quốc, không bao giờ giúp chúng ta – hoàn toàn vì quyền lợi của chúng ta – mà vì quyền lợi của riêng họ. Hãy lấy gương của Cambodia, nước láng giềng của VN làm ví dụ. Hoa Kỳ đã bỏ rơi nước này để cho Khmer Đỏ chiến thắng Phnom Penh ngày 12-4-1975.

Trước đó vài ngày, Đại sứ Mỹ tại Cambodia đề nghị đưa Hoàng Thân Sirik Matak và chính phủ Lon Nol sang Hoa Kỳ tỵ nạn, nhưng Hoàng thân đã viết thư từ chối thẳng thừng với những lời đầy cay đắng: “Tôi không bao giờ mảy may tin rằng quí vị lại có ý bỏ rơi một dân tộc đã chọn lựa tự do… Tôi chỉ phạm phải một sai lầm là đã tin vào quí ngài, những người Mỹ” (15).

Trở về VN, số phận cũng không hơn gì Cambodia. Hiệp Định Genève 1954 chia đôi VN do quyền lợi của 5 quốc gia: Mỹ, Anh, Pháp, Nga và Trung Cộng phối hợp. Hiệp Ước Paris 1973 bán đứng VN cho Trung Cộng, vì quyền lợi của Hoa Kỳ, như Kissinger đã thú nhận. Miền Bắc VN đã có quá nhiều cay đắng khi nhận súng đạn của Trung Cộng.

Miền Nam VN cũng không thiếu oan khiên khi làm bạn với Hoa Kỳ. Với bài học quá khứ, người VN cần biết dùng AK để cản đường tiến quân của Nga và Trung Cộng và dùng M16 để ngăn cản Hoa Kỳ can thiệp vào nội bộ VN. Đừng vì quá bức xức với chính sách Hán hoá của Trung Cộng mà nhờ Mỹ tháo dây thắt họng của Trung Cộng ra, để rồi lại lầm lẫn thò cổ vào dây thòng lọng mới của Hoa Kỳ.

d) Giải pháp Việt Nam Trung Lập

Có thể vì đã nhìn thấy hiểm họa này mà nhiều nhà trí thức VN, điển hình là GS Thạc sĩ Vũ Quốc Thúc và GS Nguyễn Ngọc Huy, đã muốn vận động để Việt Nam được hưởng quy chế Trung Lập (16). Thực ra, có rất nhiều mô hình Trung Lập trên thế giới, vì thường dựa trên quyết định riêng của nước muốn Trung Lập. Nhưng có một mô thức Trung Lập Pháp Lý được quốc tế công nhận theo hai Quy Ước số 5 và 13 của Hội Nghị Quốc Tế La Haye, Hòa Lan, năm 1907.

Hiện nay trên thế giới có 3 quốc gia theo mô thức Trung Lập Pháp Lý Vĩnh Viễn. Đó là: Thụy Sĩ, Thụy Điển và Áo quốc (17). Các quốc gia này cam kết không bao giờ được tuyên chiến với bất cứ quốc gia nào. Trong thời bình, cũng không được liên minh quân sự với quốc gia khác hoặc dùng kinh tế để giúp quốc gia khác tăng cường sức mạnh quân sự. Tuy nhiên, các quốc gia này vẫn được quyền duy trì lực lượng quân sự để giữ an ninh trật tự và bảo vệ đất nước.
Cần ghi nhận rằng VN là một quốc gia nằm ngay sát một quốc gia quá to lớn và ác độc là Trung Cộng. Không bao giờ VN có khả năng để trang bị một lực lượng quốc phòng đủ sức chống chọi với Trung Cộng. Vì thế, VN nên hướng về giải pháp Trung lập với sự bảo đảm của quốc tế, để tập trung nhân lực và tài lực phát triển kinh tế, làm cho dân giàu nước mạnh.

Tóm lại, cuộc Cách Mạng Bông Lau tại VN sẽ vô cùng khó khăn, các phong trào nổi dậy ở trong nước cần phải tính toán rất kỹ để làm sao tiết kiệm xương máu đồng bào và nắm chắc phần thắng, một khi ngọn lửa cách mạng bùng lên.

 KẾT LUẬN

 Cuối cùng, để tiếp lửa vào cuộc Cách Mạng Bông Lau, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia hải ngoại có thể làm được những gì?

Năm 1975, khi chiếm được miền Nam, Đảng CSVN tưởng rằng chúng đã toàn thắng. Nhưng sự thực, thắng để mà thua, vì chẳng bao lâu sau, học thuyết CS bị đào thải tại Đông Âu, các ông tổ Karl Mark, Lenin, Staline đều bị hạ bệ. Đảng CSVN hiện nay hoàn toàn mất hồn, mất định hướng và đang ngửa tay xin tiền của phe mà họ gọi là “thua trận” hoặc “Mỹ ngụy”. Thế mà CSVN dám bảo mình thắng. Thắng ở chỗ nào?

Một tên trộm, xài luật rừng, cướp của, giết người. Đó chỉ là hắn đã hoàn thành tội ác, chứ không thể gọi là chiến thắng được. Phải chờ ngày quân cướp bị đưa ra tòa lãnh án thì mới rõ ai thua, ai thắng.
CSVN đang ở vào thời điểm hoàng hôn. Thời gian càng đi thì bóng đêm càng tới. Cứ mỗi ngày qua đi là một ngày đến gần bóng tối sự chết. Trái lại, người Việt Quốc Gia lại đang ở trong thời điểm bình minh. Thời gian càng tới thì ánh mặt trời càng rạng rỡ. Mỗi một ngày qua đi là một ngày gần kề cuộc cách mạng huy hoàng.

 

 

 

 
Xin đừng ai vô tình hay cố ý dập tắt ngọn lửa cách mạng này bằng thái độ bi quan hay chia rẽ. Chuyện kể rằng: Có một người đàn ông tị nạn VN, râu tóc trắng phơ, vừa sang Mỹ đoàn tụ với con cái. Suốt ngày ông tự giam mình trong phòng. Thỉnh thoảng, ông ra vườn, ngồi dưới gốc cây, thở vắn thờ dài, đôi lúc hai dòng lệ chảy dài trên má. Một đêm kia, ông mơ thấy mình dẫn đứa con gái đi tham dự buổi đốt nến cầu nguyện cho cuộc cách mạng thành công tại Quê Hương VN.

Đang lúc hàng ngàn ngọn nến sáng lung linh thì chỉ có ngọn nến của con ông không sáng. Ông giục con: “Con thắp nến lên đi!” Người con trả lời: “Ba ơi, con đã đốt nến nhiều lần, nhưng mỗi lần con đốt lên thì nước mắt ba lại chảy xuống làm tắt ngọn nến của con.”

 

 

Lúc đó, ông giật mình tỉnh dậy và nhận ra rằng: Nước mắt của ông chỉ giúp ông nguôi ngoai phần nào niềm đau mất nước, nhưng nó không giúp ích gì cho cao trào thắp sáng cuộc Cách Mạng Bông Lau của toàn dân.
 
Niềm mơ ước duy nhất của người dân Việt, nếu họ còn được phép mơ, là mong cho cuộc Cách Mạng Bông Lau sớm nở rộ và thành công, để giành lại Quê Hương từ bàn tay sắt máu của CS.

Đây không còn phải là lúc ngồi bất động để than vắn thở dài nữa. Giờ hành động đã điểm. Tất cả những người Việt yêu nước phải thuộc lòng bài học ĐOÀN KẾT, nắm tay nhau, tham gia đi tuyến đầu trong cuộc cách mạng lật đổ bạo quyền CSVN.

Boris Yeltsin đã nói: “Đối với CS, không có chuyện cải sửa, mà cần phải đào thải nó.” Và việc đào thải CSVN chính là cuộc “Cách Mạng Bông Lau” vậy.

Tiến Sĩ TRẦN AN BÀI

CHÚ THÍCH:

(1) Theo “Việt Nam Sử Lược” của Trần Trọng Kim,
    Nhà Xuất Bản Miền Nam, 1971, trang 85)
(2) http://saigonecho.com/main/doisong/phapluat/25992-luat-rung.html
(3)  http://saigonecho.com/main/doisong/phapluat/25761-ban-an-hai-bao-cao-su.html
(4) http://saigonecho.com/main/hinhanh/deplavui/category/227-cac-lanh-tu-csvn-doi-mu-cao-su-con-dam.html
(5)http://www.saigonecho.com/eng/index.php?option=com_content&view=article&id=822:the-eradication-of-communism-in-indonesia-&catid=27:documents&Itemid=85
(6) http://saigonecho.com/main/tintuc/thoisu/26183-tuyet-voi-ong-truong-tan-sang.html
(7) http://saigonecho.com/main/tintuc/thoisu/26434-san-bay-noi-bai-be-ham-cau.html
(8)http://www.saigonecho.com/main/tintuc/thoisu/26436-vit-nam-van-la-nuoc-ngheo.html
(9) http://www.saigonecho.com/main/tintuc/thoisu/26435-giao-su-ai-cap-noi-ve-cach-mang-hoa-lai.html
(10)  (Hồi ký, chương 11).
(11) http://www.saigonecho.com/main/lichsuvn/37-chientranhvn/26413-thu-le-nhan-gui-phan-van-khai.html
(12) http://saigonecho.com/main/lichsuvn/chientranhvn/cacnhanvat/26563-38-tuong-lanh-csvn-.html
(13)  http://www.saigonecho.com/main/tintuc/binhluan/25991-gia-tang-dan-ap-doi-lap.html
(14)  http://www.theatlantic.com/international/archive/2011/05/hillary-clinton-chinese-system-is-doomed-leaders-on-a-fools-errand/238591/).
(15) http://saigonecho.com/main/trangnha/monanhangngay/25886-mon-n-28-4-2011.html
(16) http://www.saigonecho.com/main/doisong/tailieu/26437-quy-che-trung-lap-cho-viet-nam.html
(17) Vũ Quốc Thúc “Thời Đại Của Tôi”, Cuốn 2,
       Người Việt 2010, trang 679

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s