VẪN MÃI CÒN YÊU

BKL (23/08/2011) : Báo Không Lề chân thành cám ơn Bạn Sát Thát đã chia sẻ tâm tình của những người con yêu nước Việt. Ước mong những tâm tình này sẽ được đồng bào khắp nơi đón nhận, không còn vô cảm trước những hiểm họa, những bất công đang xảy đến cho dân tộc Việt Nam.
Bạn và tôi đã từng được dạy bảo rằng dân tộc ta vốn có trí thông minh, lòng yêu nước nồng nàn và trái tim rực lửa căm thù.
Bạn và tôi đã thể hiện được một phần nào đó cái truyền thống yêu nước đó; truyền thống như đã in hằn vào tâm trí chúng ta, in vào cả ADN ngay từ lúc được sinh ra. Những buổi xuống đường chủ nhật vừa qua là một bước ngoặt trong mỗi chúng ta; bước ngoặt với cả sự hào hùng, nước mắt và cả sự căm thù. Trong những ngày tới đây có thể bạn và tôi sẽ được nếm mùi lao tù chỉ vì mình vẫn còn yêu nước.
Trái tim rực lửa căm thù của chúng ta nếu chỉ riêng dành cho kẻ xâm lược thì may mắn và hạnh phúc biết bao. Trái tim của “anh Núp”, của “sứ giả Vĩnh”… nếu chỉ biết căm thù bọn xâm lăng thì sẽ chẳng bao giờ có những giọt nước mắt phải nuốt vào trong hay những lúc khóc ròng khi chỉ còn một mình trong tư gia yên ắng. Lũ giặc bây giờ có phần là đồng chí của mình, thế mới đau đớn làm sao. Dù có tấm lòng bao dung đến mấy, hay vì sự mơ mộng ngụy biện cho thay đổi từ từ đến đâu cũng không ngăn được sự đắng lòng. Hãy buông thả đi các bậc công thần chế độ, để trái tim được hòa nhịp với lòng yêu nước như hàng ngàn năm vẫn vậy. Thật đáng thương cho những kẻ cầm quyền; các người đã mờ mắt về quyền lực, tiền bạc; các người đã làm hoen ố lương tâm và chính các người đã lật đổ huyền thoại dựng nước và giữ nước của biết bao tấm lòng người dân Việt.
Bạn và tôi xuống đường và may mắn thay chúng ta không là đồng chí, chúng ta là đồng bào tự phát; chúng ta là những con người chưa cần phải khóc thầm. Chúng ta biết nhận diện kẻ thù, quân xâm lược dù hung hăng, tàn bạo đến đâu thì lòng căm thù dành cho chúng vẫn chưa bằng phần lẻ chúng ta dành cho quân bán nước. Nhớ khi xưa mỗi trận xuất quân chống giặc cha ông ta thường tế cờ bằng máu của tội đồ bán nước.
Bạn cùng tôi cùng hiên ngang nữa lên; cùng tiếp tục biểu tình các chủ nhật cho đến khi nào Tổ quốc còn cần; chúng ta có trí thông minh thì còn hàng trăm mưu kế để vượt chướng ngại chông gai. Mỗi người trong chúng ta có nên copy hàng loạt biểu ngữ và chia nhau đến các khu ký túc xá sinh viên để hô vang những lời tự đáy lòng mình? Chúng ta có nên đến những nơi như chợ Đồng xuân, Bắc qua, Chợ Hôm, Tràng tiền plaza…để cùng các tiểu thương thét vang lời ái quốc?.
Bạn và tôi vẫn mãi còn yêu nước dù ngoài kia lang sói vẫn giương oai. Trái tim, tấm lòng và khối óc của chúng ta đâu phải để khóc thầm. Tổ quốc đang rơi lệ vì những đứa con của người đang bị bắn giết ngoài khơi, thân thể người đang bị xé ra từng mảnh… Còn gì nữa hả bạn? Chúng ta phải đứng lên.
Hà nội,
23/08/2011.
Sát Thát.
Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s